Mưa phùn mang Tết đi xa
Mẹ tôi lại gánh mạ già cấy chiêm
Rét đài nứt trái hồng xiêm
Lưng còng mẹ tạc trăng liềm đồng sâu
Khói chiều nhuộm tím áo nâu
Chân trần ngai ngái phân trâu ủ bùn
Ơ kìa... nhánh mạ đang run
Níu bàn tay mẹ lớn vùn vụt xanh
Ngụ cư tôi - đứa thị thành
Thèm về lội dưới bùn tanh một lần
Rạp mình cấy khóm mạ sân
Để nghe thương mẹ tảo tần truân chuyên
Mẹ là nơi chốn bình yên
Không vang danh hoặc viết tên sử hồng
Nhưng trong soi bãi, ruộng đồng
Mẹ là vị Thánh có công giữ gìn.
Đ.Q




