Lúc chúng tôi đang ngắm hoa quỳnh
Mỗi vị trên tay nâng một chén trà
Cũng có người nhâm nhi ly rượu
Và đọc những câu thơ đẹp nhất
Thi hứng mỗi người là một cánh diều không đủ dây để thả
Bỗng có tiếng la hét từ vách nhà bên
Bắn! Bắn!
Xung phong!
Bắt sống!
Bắt sống!
Hãy lấy ngực tôi mà đậy nắp hầm!
Hãy lấy ngực tôi mà bịt những chỗ Quốc Ca bị thủng!
Trong người bố còn chi chít hầm hào
Gà vịt đâu vào mà trú ẩn
Đất nước mệt lắm rồi
Con đừng làm vòng ngụy trang mất ngủ
Tất cả chúng tôi ngơ ngác hoảng hồn
Chủ nhà bảo
Một gia đình bị chất độc da cam
Đứa cháu nội mười mấy năm ú ớ chẳng biết gì
Cả ngày cười với đôi chân không bàn không ngón
Còn người cha u trếu đầy mình
Đỏ tím từng chùm như chùm sung chùm vả
Cứ bất chợt lên cơn la hét
Tất cả được chăm sóc bởi người ông thương binh loại một
Tài sản chẳng có gì ngoài mấy tấm huân chương
Treo lơ lửng vách căn nhà quá tuổi!
Triết lý về chiến tranh bật nắp ra đắng ngắt
Rót nghiêng đêm cơn đau vật vã
Chén trên tay cứ tự nhiên rơi
Đất nước rộng lớn bao la vẫn rung trong những căn nhà rất nhỏ
Lúc đang ngắm hoa quỳnh!
N.M.K




