Dòng sông Hiếu lững lờ trôi
Thoảng nghe câu hát đưa nôi ngày nào
Thị thành phố xá lao xao
Còn đây tiếng mẹ lẫn vào trong trăng
Đôi bờ đèn thắp giăng giăng
Vẫn không khoả lấp bóng hằng rọi soi
Phấn son đậu ở làn môi
Mà tà áo gụ lên ngôi không chừng
Hàng cây xanh đến rưng rưng
Cho ta ngọn gió mát lừng chiều hôm
Tanh nồng cái vị cá tôm
Bát canh rau ngót xanh rờn mắt ai
Thon thon tóc chảy bờ vai
Cong vo đòn gánh dáng ai qua cầu
Nhấp nhô xanh đỏ mái lầu
Trúc tre lên phố hát câu tự tình
Cánh sen mọc ở bên đình
Mang hương đồng nội cho mình nhớ ta
Giữa lòng phố thị đèn hoa
Hương quê ngan ngát qua tà áo bay!
Trường Sơn bao la
Ta đi giữa Trường Sơn xẻ dọc
Bờ ta luy hun hút nắng vàng
Đồi sim tím mộng mơ chiều biên ải
Nhà sàn bên nương thấp thoáng khói vương
Bao thôn nữ nhẩn nha kiếm mủ
Hát vi vu bài hát một thời
“Trường Sơn Đông anh đi” nhớ một thời xưa cũ
Áo sờn vai, đôi dép vẹt Trường Sơn
Qua Bãi Hà rồi qua Giang Phao
Qua Cồn Tiên rồi về Cam Lộ
Bao núi bao sông mênh mông nắng gió
Một màu xanh nương sắn nương ngô
Về Trường Sơn ta về quê nhà
Có em gái địu bắp ngô xuống núi
Những hạt vàng gieo từ bờ bãi
Mang sức vóc núi rừng cho thế hệ ngày mai
Đi giữa Trường Sơn ngày xưa bụi đỏ
Nay thênh thang theo những dặm dài
Nghe sông núi trở mình đứng dậy
Một Trường Sơn bao la, bao la...
Đ.T




