Hiếu Giang lặng
Khúc nhạc trầm hùng giữ nhịp
Hiếu Giang xanh
Tà áo dài kiêu sa
Nàng thơ nâng bước
Hiếu Giang hững hờ…
Buông
Lòng sông đục
Từng đêm, từng đêm
Bão xa hoa ném vào mắt sông
Ngầu đỏ
Hiếu Giang nghẽn dòng
Lắc lư…
Giữa lòng sông
Những bàn tay gầy guộc
Mót từng con tép, con cá sơn
Nắm rau đắng, hạt gạo thẫm màu
Họ sống
Cùng với sông
Trọn đời
Thủy chung
Hiếu nghĩa
Hiếu Giang quặn lòng
Cuộn sóng
Cuồng nộ đến tận cùng
Sức bình sinh đẩy bùn đen ra biển cả
Dòng trong!
Ơi đáy sông gim “trận Bạch Đằng” lịch sử
Ơi Hiếu Giang, nơi giao hòa tình yêu tinh khiết
Cơn đau của sông như cơn đau của người đàn bà vượt cạn
Thanh sạch
Trước Đất, Trời!
Tiễn đông
Trời đầy sao
Đêm sững sờ khao khát
Hơi sương ấp gáy
Sỏi ướt mềm khắc khoải lòng chân
Tiếng vĩ cầm run rẩy
Trong gió xám ru đêm
Nhựa xuân rực rì lời ân ái
Hương tím vờn…
Nỗi nhớ rưng rưng…
K.Q




