(Cho một người lính đảo)
Đêm thơ trên đảo, năm ấy
giờ không nhớ nổi một gương mặt một cái tên
chỉ nhớ những miệng cười ánh sao
nhớ những mắt lửa
nhớ những bàn tay ngẩn ngơ.
Người lính trẻ đi theo tôi suốt buổi chiều
“Em gội đầu cho chị”
“Hai năm em chưa vào bờ”.
Hơi thở mặn, và gấp…
Và tôi đã hoảng hốt
Tôi vô ơn, vô tình!
Đầu đêm thì gọi chị
giữa đêm lại thành em
Người hát, biển cũng hát
những tán bàng ngả nghiêng…
Bao năm tôi trách mình
nhà thơ mà không biết
cơn khát có màu xanh.
Vẫn không sao nhớ nổi
Gương mặt và tên anh
Ước gì tôi gặp lại
xin đền mái tóc mềm!
N.T.P




