Lập Thu
Đàn buông một tiếng tơ chùng
Se se gió thổi vàng rưng mặt hồ
Lòng mình một nửa hư vô
Phải mùa thu mới vĩnh vờ qua đây
Nghe sương trong mắt em đầy
Hồn thơ dìu dịu thơ ngây tóc buồn
Lả lơi cánh bướm hoa vờn
Ngẩn ngơ ta với nỗi buồn không tên
Mùa đi thật khẽ thật êm
Chút heo may sớm bên thềm tan ra
Em về năm ngón kiêu sa
Vu vơ thu chiếm hồn ta thuở nào.
Tan trong mùa Thu
Mùa thu tan ra ý vị
Vương dài ngọn gió heo may
Chút rét thấm tê đầu lưỡi
Mình nắm tay mình ko hay
Quả chín đưa hương vườn cũ
Nồng nàn ngực áo thanh tân
Má em thoáng hồng trinh nữ
Lòng anh ngơ ngẩn bao lần
Tiếng chim thả vàng giọng hót
Tan vào mênh mông không gian
Trời cao bóng mây trắng xốp
Ngày trôi chầm chậm mơ màng
Mùa thu tan trong trời đất
Tiếng em tan trong vườn thu
Bàng hoàng câu thơ đuổi bắt
Ru tình hương thu xôn xao.
L.T.V




