Thì cứ thế bay đi mây trời ạ
Cho lòng ta xoay với nhịp tinh cầu
Em diễm lệ đừng nhìn ta như thế
Bởi tại trời nào phải tại ta đâu!
Thì cứ thế sông ơi sông cứ chảy
Dùng dằng chi thôi nấn ná mà chi
Thế cũng đã một lần soi bóng
Bởi tại trời nên ta mãi vô vi
Thì cứ thế nắng vàng kia rực rỡ
Hong làn môi ươm mọng đỏ ngày xanh
Ta hàn sĩ chỉ ngắm nhìn cũng đủ
Nào dám mơ hương sắc ngọt lành
Thì cứ thế mưa rơi rơi nhè nhẹ
Vành nón nghiêng che ánh mắt long lanh
Ta mường tượng cũng thấy lòng êm ả
Không đòi hơn có lúc phải thôi đành...
Thì cứ thế cho chiều thôi buồn nhớ
Thôi cô đơn trống trải lạnh lòng
Ta tự vỗ về ta dìu dịu nhé
Nắng sông mây mưa rơi rớt... trời trong.
Đ.T




