Từng nghe chiến thắng Làng Vây
Bây chừ mới đến nơi này cùng em
Cổ xe tăng đứng lặng yên
Bóng cao lồng lộng trên nền trời xanh.
Một thời… bom đạn chiến tranh
Làng Vây – trận đánh lừng danh… một thời…
Thấy tăng, quân giặc rụng rời
Tăng ta xuất kích ở nơi không ngờ
Ầm ầm như sóng tràn bờ
Nháo nhào quân giặc cuốn cờ tháo lui…
Em tìm chi mãi, em ơi!
Thời gian đã xóa hết rồi còn đâu.
Cổ xe tăng đứng dãi dầu
Làng Vây cây cối xanh màu bình yên.
Biển
Có phải biển đang làm thơ
Trong nhịp thủy triều lên xuống?
Ngực biển nhấp nhô sóng lượn
Biển đang cảm xúc dâng trào
Khi sóng vỗ bờ xôn xao
Biển là bài thơ êm ái
Lúc sóng ào lên dữ dội
Biển là bài thơ bão giông
Tình yêu thổn thức trong lòng
Biển là bài thơ tuổi trẻ
Xa nhau chiều thu vắng vẻ
Biển là bài thơ đợi chờ…
Biển vẫn âm thầm làm thơ
Sóng ru những điều giản dị
Đêm, biển trầm tư suy nghĩ
Thao thức những ngọn sao trời
Có phải mang nặng tình người
Mà biển vừa sâu vừa rộng?
Có phải nuôi nhiều khát vọng
Mà biển muôn đời vẫn xanh?
Có phải qua nhiều trở trăn
Biển xõa những làn sóng trắng?
Làng biển gối trên bãi vắng
Mơ màng nghe vọng tiếng thơ…
M.V.H