Cớ chi mây xõa tóc chiều cho mái đời núi bạc?
Hoàng hôn nép vào câu hát
Tiễn đưa ngày
Bàn tay chạm đêm
Vớt trăng thượng huyền trong veo màu cổ tích
Cớ chi chiều nay lang thang?
Mưa gội trên những cánh rừng ngàn đời u tịch
Gội miền tâm thức
Dấu hài xưa quen lạ
Dốc vắng trôi ngày rong rêu
Cớ chi góc phố chiều phiền nhớ ai neo
Con đường dài sao chỉ một đoạn bàn chân lặp lại?
Lưng đồi uốn cong thì con gái
Hoàng hôn ngập ngừng
Vệt hắt cuối chân trời như nét sổ rung rung
Cớ chi cà phê chiều vắng khách
Ai thả từng giọt nhạc?
Tí tách rơi
Thung lũng xa
Chân ruộng bậc thang khúc khuỷu những phận đời!
Đại ngàn ơi
Ta thả vào em ngày mông muội
Chập chùng nhớ, chập chùng mây, lạc chiều phố núi
Giọt cà phê đếm tuổi
Bàn chân nào rong ruổi nợ đam mê?
S.H




