I.MẸ ƠI CON ĐÃ TRÒN HAI MƯƠI TUỔI
Con đã tròn hai mươi tuổi
Chẵng còn nhỏ nữa mẹ ơi!
Dẫu thời gian có như hòn bi
Lăn qua tuổi nhỏ
Con mơ đến tận những phương trời…
Mai này con lớn lên
Chẵng biết rồi có thực hiện được không
Những ước mơ cháy bỏng trong lòng:
Con sẽ trở thành người lính
Biết làm thơ và biết tiến công
Con sẽ đi khắp nơi
Để được nhìn Đất nước
Ôm Đất nước vào lòng
Âu yếm con hôn
Như hôn lên trán mẹ!
Đất nước sẽ ấp con
Trong vòng tay của Người trìu mến
Sẽ cho con tình yêu sông biển
Sẽ cho con hiểu biết bao điều
Như Mẹ đã cho con!
Và con tin như thế,
Ngày mai;
khi con biết nhận nhìn sự vật
Hiểu biết những thăng trầm cuộc đời
Đất nước sẽ dạy con
Biết yêu
Biết sống!
Con đã tròn hai mươi tuổi
đã đến lúc lớn khôn
Đã đến lúc con phải lên đường…
II.RA TRẬN
Mùa khô 1983!
Cái mùa khô ồn ào, cay cực...
Từ căn cứ Hố Nai
Những thằng con trai tuổi hai mươi
Hành quân trên những chiếc xe bịch bùng, đỏ quạch bụi đất,
Hướng về biên giới...!
Quê hương lùi dần về phía sau
Việt Nam xa dần về phía sau
Những đoàn xe lầm lũi
Những con đường phủ bụi...
Cãi nắng rát chiều , đẩm chật mùi mồ hôi
Những thằng lính tân binh
Vịn vai nhau mà đứng!
Ồn ào hát ca
Ồn ào nói tục...
Qua cửa khẩu Mộc Bài
SVayRiêng trước mặt!
Sook sờbai
On xờ lanh boong tê?
(Xin chào!
Em có yêu anh không?)
Em có yêu anh không?
Lần đầu tiên
Cái bắt tay thật chặt
Những cô gái làn da bánh mật
Xa rông quấn thấu ngực trần
Nụ cười toả hương mật Thốt nốt!
Lính!
Lần đầu tiên xuất ngoại
Cảm giác chiến trường không giống như những gì đã học trong sách văn chương…
Xa Sài Gòn đêm Noel
Bao điều chưa kịp cùng em tự tình
Phía trước anh là chiến tranh
Yêu thương xin cứ để dành đợi nhau
Sờn vai áo lính xanh màu
Đường ra biên giới biết đâu ngày về
Cũng vì người ở người đi
Mà thành nỗi nhớ khắc ghi đáy lòng
...
Biên giới là những cánh rừng
Mùa khô xơ xác
Những phum làng xơ xác
Quặn lên nỗi nhớ nhà....!
Bên này là nước bạn
Bên kia là nước mình
Một cánh đồng chạy thẳng
Nối đôi bờ Lúa xanh
Chúng tôi ở bên này
Sang gác đồng bên đó
Những người lính Việt Nam
Những môi cười rạng rỡ
Qua bên này nước bạn
Tạm xa cách quê nhà
Đặt chân lên Biên giới
Như được gần thêm ra
Ước ao chỉ thế thôi
Rất bình thường, giản dị
Phóng mắt nhìn đất trời
Ôi Việt Nam...., nhớ quá!
Được về bên các má
Được ngắm nhìn mấy cô
Người Việt mình đây cả
Mà như một nghi ngờ!???!
Bên này là nước bạn
Bên cạnh là nước mình
Một cánh đồng xanh thắm
Một cánh rừng bao la..!
Chúng tôi đã đi thật xa
Phía mặt trời lên là Tổ quốc!
Những giấc mơ giảng đường đại học
giấu nhẹm vào đáy ba lô
Những thằng lính biết làm thơ
Mang theo ngỡ ngàng rời trường phổ thông trung học
Có thằng chưa kịp yêu đương
Thơ tình đọc hoài không thuôc!
Mùa khô 1983
Mùa khô cay cực
Trang nhật ký nhoè sương!
Phiên gác nơi bìa rừng
Đêm - đầu - đời - lính
Nặng nề trôi trong thao thức…
Đớn đau mảnh đất Chùa Tháp
Những hàng cây Thốt Nốt rũ lệ buồn
Đi qua cái thời diệt chủng
Đi qua cơn bão tội ác
hàng đống sọ người lăn lóc gầm chùa!
Một dân tộc bị thủ tiêu
Bằng gậy gộc và cuốc xẻng
Những khuôn mặt người nứt toác vẹo cong
Không kịp biết vì sao mình phải chết!
Hàng ngàn hốc mắt hõm sâu
Hàng ngàn đầu lâu nhe hàm răng trắng hếu
Câu hỏi đớn đau không có câu trả lời???
IlI.TRUNG ĐOÀN 159
Ngày tôi về Trung đoàn
Mùa khô KaRaTia đã đi qua
Tiểu đoàn 155 vừa lên cứ,
Phía Núi Chi, Kong Phong Thom
Trung đoàn triển khai những trận càn liên miên, những lần truy quét địch
Da lính tráng bủng xanh vì sốt rét!
Đêm trinh sát cắt rừng
2 thằng lính tân binh dính mìn
Vết thương cắt ngang đầu gối
Gào lên trong ai oán”mẹ ơi....i”!
Xin đừng thần tượng hoá chúng tôi
Những thằng lính tuổi Hai mươi quên đời vì lý tưởng
Ra đi chẳng tiếc tuổi xuân mình
Đương đầu giữa hiểm nguy trận mạc
Giành lấy sự hy sinh....
Thực ra chúng tôi cũng sợ chết như thường
Cũng ngao ngán, buồn thương, toan tính....
Thế hệ chúng tôi - những thằng lính cuối cùng
Những trận đánh cuối cùng
Tao tác những mùa khô, mùa mưa.
Đánh giặc bên ngoài Tổ Quốc
Đau đáu niềm nhớ mong khắc khoải
Những cuộc ra đi không hẹn trước điều gì....
Đêm giữa rừng Chòm Ka Lơ
Phiên gác một mình sương lạnh
Thèm điếu thuốc quắt quay
Quơ tay lên mặt vốc từng vốc muỗi
Nghe trong tai cơn sốt vật qua người?!
Xin đừng quên chúng tôi
Cuộc chiến tranh này gần Tổ Quốc
Bên kia cánh rừng là đất nước
Mà chúng tôi vẫn nhớ về quặn thắt những cánh thư....
Lúc chia tay, em chẳng nói điều gì
Chỉ đôi hàng nước mắt đẫm bờ mi!
Tàu chuyển bánh; em chạy theo, oà khóc
Anh lặng người: giây phút ấy; ra đi!
Dẫu anh đã đến bao nhiêu miền đất
Nơi thẳm xa, chim mỏi cánh bay về
Nơi mưa nắng khí trời thường đổi khác
Vẫn mang theo mình ánh mắt ngày đi!
Dẫu bao điều rồi anh sẽ dần quên
Theo năm tháng gian lao và biến động
Nhưng anh sẽ không bao giờ quên được
Ánh mắt của em trong ngày anh đi!
Ôi đôi mắt, đôi mắt em trong veo
Đã bao lần anh soi mình ở đó
Đã bao lần... mà anh chưa kịp biết
Để nhớ hoài cái phút ngày ra đi...?!
Lúc chia tay em chẳng nói điều gì
Em im lặng trước chia xa, chờ đợi
Anh cũng thế, anh hoàn toàn bối rối:
Lần đầu tiên xa người yêu, anh đi!
Ở chiến trường có những đêm rất khuya
Cùng đồng đội trần lưng đeo bám địch
Những vất vã tưởng làm anh kiệt sức
Lại nghĩ về đôi mắt ấy; ngày đi...!
Lúc chia tay em chẳng nói điều gì
Mà sức mạnh nào theo anh đến thế?
Anh đã sống một cuộc đời chiến sĩ
Vững lòng tin em vẫn mãi bên mình:
ĐÔI MẮT – NGÀY - ANH - ĐI!
Những thằng con trai chưa hết mộng mơ
Khao khát một nụ hôn con gái
Khi ngã xuống ngoài biên ải
Vẫn chưa được một lần hò hẹn với ai!?
Cột võng hai đầu cây trước cửa
nghe rừng thở gió giữa ngàn mây
Chiều phai sắc nắng lòng nhung nhớ
Chạnh một niềm thương, tứ thơ đầy
Gíá ở cửa rừng em xuất hiện
Để anh ùa đón trước thềm xanh
Trao em một nụ hôn nồng thắm
Chiều giữa rừng bien nhớ lạ lùng!!!
Bài thơ anh viết cho em
Giữa một chiều mưa đất bạn
Cánh lính trẻ thích ồn ào
mà hôm nay thì trầm lặng
Nỗi nhớ cồn trong sâu lắng
lính ngồi lặng ngắm mưa rơi
Cánh rừng lá cành xao động
Lung linh bóng nước bồi hồi!
Bất giác anh gọi tên em
(Nhưng mà em đâu để gọi?)
Nhà nhà chỉ toàn lính thôi
Để cho lòng anh bối rối…
Những phong thư em gửi tới
Anh mang ra đọc nhiều lần
Chiều nay nhìn cơn mưa vội
Nhớ nhung lại cầm lên tay.
Lá thư em tìm đến tận đây
Làm ấm cả khoảng rừng biên giới
Anh như nghe trong làn gió ban chiều
Có nỗi nhớ trái tim em bổi hổi
Có nỗi mong của tháng ngày chờ đợi
và tình yêu của em trắng trong!
Lá thư em đến giữa rừng xanh
Mang theo cả tình quê hương, Tổ quốc
Đường chiến đấu anh đi
Qua rất nhiều những phum làng,
mà tên phát âm không nhớ hết
Anh ghi vào đầu mỗi phong thư
Những khoảng trời nối giữa chúng ta
Tín hiệu trái tim truyền qua nỗi nhớ
Một góc trời riêng để thủy chung, chờ đợi
Góc trời tím màu nhớ nhung!
IV.KHÁT ...
Đồng đội tôi ngã xuống
Sau 2 ngày trinh sát tìm đường
Đơn vị vào chiến dịch
Mùa khô nghẹn ngào
Mùa khô rưng rưng...!
Đường hành quân mùa khô nghẹt thở
Cổ họng rát như ngậm lửa
Rừng Khộp khẳng khiu tứa nhựa cháy khôn nguôi...!
Lá rụng phủ ngậm ngùi
Theo ngày tháng dày lên lớp lớp!
Phiên gác ngồi yên tượng đất
Vũ nữ Áp Sa ra phơi phới ngực trần
Căng mọng bầu vú
Nặng lòng khao khát trẻ trai!
Tuổi trẻ của chúng tôi
Tuổi trẻ ngây ngô
Tuổi trẻ dại khờ
Tuổi trẻ cả tin và nhiệt tình như thế,
Tuổi trẻ đẹp như mơ
Chưa kịp lớn đã trở thành lính trận!
Đêm trước ngày hành quân
Vô tư giấc ngủ
Chẳng cần biết ngày mai
Cái chết đến như một khái niệm!?
Mìn Long An nổ dưới chân đi
Thân xác tả tơi
Hoá ngọn sao trời
Vụt xao xác ngang chiều Chùa Tháp!
Đường hành quân truy quét,
Những suối khe cạn nước
Trinh sát cắt rừng đi lạc
Đồng đội ngày đêm đối mặt hiểm nguy...
Những chiến dịch mùa khô, mùa mưa
Nghe ớn lạnh cơn sốt rừng dai dẳng
Ớn lạnh những làn đạn bắn thẳng
Từ ngọn cây Thốt Nốt xanh màu !?
Những trái đạn tập kích đội hình
Những lần cắt rừng bám dân, đuổi địch...
Cái chết dọc đường truy kích
Bạn dẫm phải mìn
Tôi toác da lưng
Aó lính sờn vai,đốm bạc…
Không kịp vuốt mắt người chết
Ai gọi “mẹ ơi!”
Ứa lệ kinh cầu!
Ka ra tial (ka ra chê) ngoảnh lại phía sau
Đất Mẹ Việt Nam gần lắm!
Mẹ ơi
Em ơi
Bạn ơi
....vinh quang đời binh chiến!
Chúng tôi cắt rừng tìm nước
Cái mùa khô khắc nghiệt những trận càn
Chúng tôi gọi những cuộc hành quân truy quét địch là những trận càn- những lần đi tìm địch...
Qua những cánh rừng kiệt nước,...
Mùa khô nghẹn ngào
Mùa khô rưng rưng...!
Bạn tôi ngã xuống giữa rừng
Trên mình không một vết thương kẻ thù
Cái chết như một bất ngờ
Tàn đêm chiến dịch, bạn về hư không!
Xác thân héo hắt khô cong
Thịt xương vùi lấp dưới tầng lá rêu!
Không kịp nữa rồi bạn ơi
Sáng nay tiền phương dựng tuyến
Địch nổ mìn vào cứ điểm
Một mình mày thương vong!
Không kịp nữa rồi phải không
Thều thào bạn tôi ấm ức:
“Tao định về quê lấy vợ
Không kịp nữa rồi...!!!”
*
Sau chiến dịch này, bạn nghỉ phép đôi
Trong ba lô đã nặng đầy quà cưới
Của anh em, đồng đội ...
Không bao giờ mày về kịp nữa rồi!
*
Em gái hậu phương ơi
Có lẽ nào như thế
Những giọt nước mắt mừng vui chờ đợi ...
Sẽ là những giọt thương đau
Anh không về kịp nữa đâu
Áo cưới em thành tang chế....!!!
Có lẽ nào như thế?
.. bạn tôi ...!!!
V.MÙA XUÂN
Đất nước Cam Pu Chia,
Xứ sở của nền văn minh Ăng Ko vĩ đại
Xứ sở Chùa Tháp
Đậm đà điệu múa Lăm vông
“ọp ò xa tô”bước chân nhún nhảy
Đôi bàn tay xoắn lấy bàn tay
Nhịp nhịp những vòng quay
Rượu Thốt Nốt trộn Bayzon
Bừng lên từng khuôn mặt
Đêm nay Kong top (bộ đội) Việt Nam về
Hồi sinh những niềm khao khát …
Từ đống tàn tro Pôn Pốt Iêng xa ri!
Đêm nay, đêm ba mươi tết
Xuân đã về “ở dưới Việt Nam”!
Nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ
Lại một trận càn ...
Chúng tôi đi!
Bất ngờ gặp mùa xuân
Trong sắc màu xanh áo lính
ngỡ nước non chiều yên tĩnh
Tụi con trai nhiều nhộn vui
Trận càn trước đêm ba mươi
Cái Tết không về kịp nữa
Lòng tôi bâng khuâng nỗi nhớ
MùaXuân - lỗi hẹn một lần!
Khẩu súng đi qua chiến tranh
Thấm bao nghĩa tình chiến sĩ
Lại vẫn cùng tôi - đồng chí
Chiến dịch mở giữa mùa xuân!
Tết đến trên đường hành quân
Giữa mùa khô tràn gió nắng
Đoàn quân đi trong yên lặng
Chiều Ba mươi đầy nhớ nhung
Người lính đi qua chiến tranh
Đón lỡ làng bao cái Tết
Nòng súng hướng về cứ địch
Mùa Xuân - xin dâng chiến công!
Giao thừa đón ở trong rừng
Lặng im một màu trời đất
Lặng im đoàn quân ngồi thức
Mệt phờ từng cánh võng chao!
Bỗng nhớ những mùa Xuân nào
Bổng nhớ về quê, về Mẹ
Gian nan lắm đời chiến sĩ
Cùng những mùa Xuân hành quân.
Trận càn trước đêm ba mươi
Cái Tết không về kịp nữa
Lòng tôi nôn nao nỗi nhớ
Mùa Xuân - xin hẹn lại rồi!
VI.CẢM XÚC
Chiều ngồi một mình bên dòng nước
Thượng nguồn con sông Vàm Cỏ Đông
Nghe gió đùa reo trong lá rợp
Mà nỗi nhớ em đến nghẹn lòng!
Em ạ, Xuân về vui dưới ấy
Nhớ nhung người chính chiến áo xanh
Em đừng khóc, mùa Xuân tươi đẹp
Đang bừng lên trong mỗi lá cành!
CPC 1986
T.B




