Khúc thu
Em có nghe mùa thu, tình thu nghiêng mình qua kẽ lá, xôn xao con phố nhỏ, gọi sắc trời chao nghiêng.
Trên mỗi bước ta qua, hoa cúc áo vàng ươm như gom nắng nhuộm biếc chồi xanh, ta biết mùa thu cùng tà áo em theo bước.
Những ánh mắt tròn xoe mong ngóng mùa thu, bên mùa thu hé mở. Em ngoan hiền cùng ta đón gió, gió biết chăng?
Đừng cố hững hờ, tôi biết em đang nghĩ gì khi mùa thu đến. Đừng bảo mong chi trong tiết giao mùa? Em của tôi ơi nắng nhuộm vàng nỗi nhớ, có còn ngồi xếp lá vàng rơi?
Chút tự tình ta gửi trong nắng thu, trong sắc thu, kìa em có biết? Lung linh cười trong trẻo cả vườn thu.
Em hãy tìm trong ký ức thu, chút kỷ niệm nào còn vương dấu ái. Một chút gì dường như cỏ dại, vương vấn lòng ai …
Vương vấn tình ai…?
Không đề
Rồi một ngày ta không còn nhau
Em có còn nước mắt khóc thương cuộc tình đã mất
Có sớm quên đôi câu hò hẹn
Bến bờ xưa vắng một ánh nhìn …
Em có còn ngồi hát dưới trăng
Phím đàn kia có vì ai mà lỗi nhịp
Cung thanh còn cất lên réo rắt
Giọt trầm buồn cho buốt nhói tim nhau!
Em có còn lật giở chút tình thơ
Để thấy ai đong đầy nhung nhớ
Trong mắt ai nỗi mong chờ diệu vợi
Em có còn mong ngóng chi nhau?
Em có còn mong ngóng chi nhau
Khi đường dài không còn ai sánh bước
Khi tóc xanh đã nhạt màu hẹn ước
Khi bờ môi mặn chát bờ môi…
N.T.T.C




