Khúc ru
Suốt đời mẹ gánh tảo tần
Lưng ong múc đổ gầu sòng ruộng chan
Mồ hôi xuống cánh đồng vàng
Đường cong khúc hát lúa vồng sân phơi!
Ru con khúc gió đưa nôi
À ơi cánh vạc lần hồi bay sang
Cò về trắng nước mênh mang
Vai gầy mẹ gánh nước tràn bờ đê!
Khúc ru gió buốt chiều quê
Mưa ngâu cứ đổ dầm dề ruộng trưa
Bóng chiều chưa hết niềm xưa
Bóng trăng lặn cuối đường bừa mẹ ơi.
Khúc ru con lớn nên người
Vành nôi mẹ hát nụ cười nhánh đen
Khúc yêu sóng vỗ bờ êm
Nay con lại hát ru miền cháu thơ!
Thu vắng mẹ
Nắng rải trên vạt cỏ thênh thang
Thu đã nhuốm sắc vàng trên đồng ruộng
Lúa cúi mình tự tình trong sương sớm
Hong tình hồng bông mẩy hạt sây.
Tháng bảy mưa rây
Cơn giông vội vã
Trắng cánh đồng cò về bay lả
Lúa vào mùa giấc mơ sân phơi!
Thu nay mẹ vắng rồi
Cánh đồng nhớ tay mẹ từng vun xới
Đêm mênh mông hương mùa diệu vợi
Mẹ có về không trăng ơi.
Vu Lan nay cánh hồng trắng con cài
Nghẹn ngào buốt ngực
Rưng rức gió đi qua cánh đồng xào xạc
Vầng trăng cô quạnh bóng sân nhà!
Mùa Thu này mẹ đã đi xa
Nắng cong vành nón lá
Mặt trời đỏ nhuộm chiều sám hối
Mẹ đã xa dần theo bóng ngả trời tây!
T.L.A




