Miền cỏ biếc xanh
Hát lời xuân
Ru anh... ru anh
Giữa điệp trùng nỗi nhớ
Thành Cổ xuân về
Bình minh thức dậy
Bên đài chứng tích sinh viên
In dáng thế hệ một thời gác bút nghiên đèn sách!
Các anh mang dáng hình Paven Cocsagin
Biểu tượng tinh thần “Thép”
Mang hoài bão ước mơ xanh
Nguội tắt lửa chiến tranh!
Bông hồng vàng tập truyện gối ba lô
Anh gửi lại cùng tuổi xuân trắng giấc mơ cỏ hát
Bon đạn găm vào nỗi đau loang lổ... Thành Cổ vết cắt lòng.
Mãi mãi dưới dòng quê
Anh làm sóng ru bờ xanh mượt
Bến đò xao khuya con nước
Ngỡ anh về bên bến vượt Xuân An.
Mùa xuân về thắp sáng hoa đăng
Lung linh lung linh phải anh về bến nhớ
Khúc sông quê oằn nỗi đau xưa giờ xanh thầm lặng
Lắng anh về giữa vòng sóng mênh mang.
Cỏ xuân tủa non nơi ấy anh nằm
Ru anh... ru anh giữa điệp trùng nỗi nhớ
Thành Cổ trên đài cao gió lộng
Ấm hương trầm khói tỏa giữa vành xuân!
T.L.A




