Khúc mê tình
Chiều ủ nắng vàng hoe triền cát
Rặng dương già phơi mặt trầm u
Ta một phía biển bờ xô xát
Chông chênh ngày bạc sóng xa mù
Xa tít tắp khung trời xanh ngọc
Biển vô tình khoan nhặt sóng xô
Ta lặng lẽ nối tình ngăn cách
Ước ao mang nặng chút bơ vờ...
Em đi mãi qua chiều nhạt loãng
Dằng dặc vương nhung nhớ chơi vơi
Trái tim lặng yếu mềm câm nín
Khúc mê tình mặn chát triều khơi
Để hoài niệm những dòng đã cũ
Bài thơ xưa vỗ gió vô hồi
Chiều ủ nắng cay xè ký ức
Cho ta tìm lại chút ngày trôi...
Thơ giữa phố mưa
Phố mắc nghẹn một cơn mưa
Ngồi nghe em... gỡ nhặt thưa cuộc đời
Cái ngày ấy đã xa rồi
Người đi bỏ lại tiếng cười sau lưng
Đắng lòng những giọt rưng rưng
Nghiêng thì con gái, tròn vuông phận người!
Hồng nhan chi lắm em ơi
Đau duyên chồng vợ cái lời trước sau
Nát lòng những chuyện bể dâu
Đơn thân gối lệch, chăn nhàu... thế a?
Em là mẹ, lại là cha
Xô nghiêng tứ phía, lệch pha dấu tình
Rỗng mùa dốc cạn bình sinh
Lời ru đi với một mình nhớ quên?
T.B




