(Tặng Nhị)
Anh
Và em
Và “Cây cà gai dại đêm mưa”
Trở thành khúc hát
Buốt nhức sống lưng anh đến tận bây giờ
Hồi chiến tranh
Anh gặp em trên đồi sỏi tím
Ánh sáng nhập nhòa úp mở bốn bề bom
Chỗ ta ngồi, đâu hay, có cây cà gai
Mưa rây lất phất rồi nặng hạt
Phút đắm say làm sao còn biết
Lưng anh ngã lên cành cà gai…
Giờ em bên kia bờ đại dương thăm thẳm
Chính tay em gỡ chiếc gai – em còn nhớ?
Gai đã gỡ mà em xa anh
Cây cà gai dại đã đành
Sao ta nỡ vô tình?
Ôi, sống lưng anh đến giờ vẫn buốt
Nên khúc hát cây cà gai cũng để hát riêng anh!
V.N




