Trôi trong gió tiếng ve buồn
Em về trường cũ chiều buông mắt chờ
Một rằng tôi với ngẩn ngơ
Nghe mênh mang phượng đỏ bờ ngực thương
Một rằng em quá vô thường
Vĩnh vờ qua những con đường không nhau
Áo bay trắng mộng ban đầu
Để ta khờ dại níu vào hư vô
Chiều nay phố thị, cơ hồ
Tiếng ve loạn nhịp. Mùa khô khốc mùa
Đợi người cạn mắt môi xưa
Mà âm ve vẫn bỏ bùa gọi ta...!
L.T.V




