Tuổi xế chiều
Ngược nhầm miền hoang dại
Ngày ngu ngơ
Chẳng biết lối nào gần
Bỗng giật mình
Gặp rừng tóc xanh
Ú ớ mãi
Biết mình đi lạc…
* * *
Tuổi lú lẫn
Lạc vào vùng thơ thẩn
Nắng mấy mùa
Mưa mấy độ hắt hiu
Một hóc nhỏ
Tìm lối ra đường cái
Mãi khù khờ
Quên ngã rẽ đường quen…
* * *
Tuổi quên tuổi
Lẫn vào miền tối sáng
Hát vu vơ
Quên cả nốt thăng trầm
Bước khập khểnh
Quên bờ cao bãi thấp
Tỉnh ra rồi
Nhớ lắm thuở trăng suông…!
Lời ru tình muộn
Đam mê như loài ong
Đắm say như ngọn gió
Lả lơi như ngọn cỏ
Dữ dọi như cơn lũ đầu nguồn…
Lời ru nào ướt cả hoàng hôn
Ướt cả cuộc tình vụng dại
Thời xuân trẻ đi qua còn trở lại
Thấm đẫm niềm khát vọng hoài thai
Mỏng manh như giọt sương mai
Thẻ thàng như lần đầu mới mẻ
Lời ru có muối mặn gừng cay
Có làn hương thoảng nhẹ
Lẫn với trầu cau, bến cũ đò xưa…
Lời ru nào như gió ngày thu
Lả tả lá rơi bao lá vàng nguồn cội
Làm bật dậy mầm non tình đến muộn
Day dứt hoài, da diết tháng năm ơi!
Lời ru nào cho em, cho tôi
Tuổi xuân tôi qua, tình em vừa mới tới
Dãi ướm đào vắt ngang bờ nông nổi
Cả khung trời bỏ ngỏ phía sau lưng…
Lời ru nào làm ngọn gió rưng rưng…!
N.V.D