Khoảng trời Quảng Trị
Em sẽ về nơi mảnh đất mình yêu
Trong nắng lửa khoảng trời Quảng Trị
Cái nắng lửa ngàn xưa vẫn thế!
Phút bình yên nơi Cửa Tùng, Cửa Việt
Phút lặng thầm cùng Trường Sơn, Dốc Miếu
Phút nồng nàn từ hương vị hồ tiêu
Em sẽ về nơi mảnh đất bình yên
Đêm Đông Hà, vừng trăng nghiêng Quảng Trị
Em hồi ức niềm đau riêng một tý
Năm tháng phiêu bồng một khoảng trời riêng
Về mái trường xưa
Tôi về thăm lại mái trường
Gió đan sắc nắng vấn vương chiều hè
Tôi về tìm lại tiếng ve
Rơi trong cánh phượng nắng hè xôn xao
Tôi về năm tháng chênh chao
Mà lay nỗi nhớ năm nào chia xa
Tôi về tìm lại cánh hoa
Rơi trong trang sách ép là năm xưa
Tôi về tìm lại tiếng thưa
Rơi trong lớp học khi chưa thuộc bài
Tôi về ghé lớp mười hai
Thăm cô bạn gái tuổi ngoài sáu mươi
Hoa râm mái tóc, bạn cười
Tri âm, tri kỷ sao lười viết thư
Trách nhau chừ gặp cười trừ
Tìm nhau thì nhắn, thư từ ngại ghi
Tôi về thăm chút rồi đi
Tháng năm da diết, mùa thi – xa trường.
Đ.N.D




