Khi ta viết về Tổ quốc
Khi ta viết về Tổ quốc
Trong ta sáng rực một tình yêu
Ơn như biển trời công lao mở đất
Gậy gộc tầm vông cuốc xẻng búa rìu
Sáng rực trong ta niềm tin tất thắng
Bốn ngàn năm bất khuất hùng anh...
Khi ta viết về Tổ quốc
Lòng ta đau đất mẹ chưa liền
Hoàng Sa, Trường Sa mãi hoài trăn trở
Trong sâu thẳm ruột rà con cháu Rồng Tiên
Biển hiền hoà vẫn lênh loang máu
Manh áo miếng cơm đỏ mắt dân chài
Một thước biển năm bảy loài dã thú
Ỷ thế cậy quyền cướp bóc đất đai
Hãy hỏi mình là con cháu của ai
Hãy thật công tâm mỗi lần đặt bút
Trên cao nhất vẫn là Tổ quốc
Hết lòng hết dạ kiên trung
Nỗi nhớ hình cánh sóng
Như ngọn hải đăng
Cháy hết lòng vì biển cả
Những cánh buồm quyết vẽ lại trùng dương
Bốn nghìn năm mưa nguồn chớp bể
Mạch máu thiêng liêng nối đảo đất liền
Vượt cổ tích bái tổ nghề dưa hấu
Vén đêm đen nối biển biếc mây trời
Lặng lẽ âm thầm kiên cường chiến đấu
Cột mốc chủ quyền Tổ quốc giữa biển khơi
Đi để đến ngư trường mơ ước
Hạnh phúc nhân đôi khi san sớt cho người
Móc hân hoan thả vào sóng nước
Tấm lưng trần thoả tần tảo phong phơi
Cả dân tộc đã lên rừng xuống biển
Lấy nước mắt quê hương làm mỹ tửu bồ đào
Lấy bất khuất kiên trung làm giáo gươm chinh chiến
Lấy nụ cười xoa dịu khổ đau
Lòng thương nhớ biến tôi thành cánh sóng
Vỗ mãi thiên thu đảo với bến bờ
Để câu em hò dần vơi khát vọng
Để mẹ hiền thôi thao thức âu lo
Biết mềm mỏng lách mình qua gió ngược
Đem đức nhân chính nghĩa giải hung tàn
Sóng tiếp sóng nhấn chìm xâm lược
Cánh buồm căng bát ngát hân hoan
P.T.M




