TCCV Online - Khi ta trở về, cánh đồng cũ hẹp lại những bờ vùng bờ thửa lươn lẹo quanh co, chẳng còn cá rô chẳng còn con săn sắt nắng hè gay gắt cũng chẳng hại đến cua đồng vì đồng chẳng còn cua nữa
Khi ta trở về, mẹ cha đã đi xa để lại mảnh vườn xưa cây trái cũng hết xanh tươi những đêm trăng trôi qua cửa biền biệt ngóng đứa con bươn bải chốn thị thành .
Khi ta trở về, con mương xưa lở lói những mùa lũ trôi bèo bọt lãng đãng vó chũm cũ mèm những khuôn mặt người làng vừa lạ vừa quen nhìn ta như kẻ tha hương khốn khổ
Ta trở về ngang qua cánh đồng một thời cua cá đơm đo, chuyến tàu xuôi chở những ước mơ một thời quần nâu áo đụp nép vào lưng cha trong những đêm mưa sấm chớp chập chờn
Khi ta trở về, con đường đất đỏ nghiêng sườn đồi vùn vụt những xe máy hối hả giật mình ngơ ngác khói cay sè nhòa dốc sỏi mẹ còng lưng rơm rạ trưa hè mồ hôi dát muối trắng trên lưng
Ngày ta trở về, đồng nước nổi đã thành ruộng bãi góc nào ta từng đánh dậm kéo tôm lúp súp người cúi mình nhổ rau mùa cạn, chợ làng xanh đỏ thịt lợn vùng xuôi cô hàng sén ngày xưa đi tự bao giờ
Ngày ta trở về, em cũng đã tha phương xóm nhà em ngàn ngạt mái xanh mái đỏ những phiên chợ thiếu nữ cũng áo hai dây quần ngố những cô gái làng hao giống em cười bả lả suốt đường đê
Ngày ta về chiều lại ra đứng đầu đình, đình đã phá rồi vạt đất cỏ gà vẫn ngái mùi xưa cũ gió nam thổi về ngọn gió ngàn năm rười rượi như ngày ta và em nhặt từng cánh lá bàng mùa hè đỏ au trên má
Ta trở lại quê ta tóc hoa râm cuối hạ, em ở đâu xa có một lần về lại làng mình, lời hứa thoáng mấy chục năm theo gió bay về chốn cũ nơi mình chơi ô ăn quan đêm đầy giọt sao rơi trên đồng vắng
Ta trở về một mình nắng gió đồng xanh trẻ lại, em biền biệt xa và cha mẹ cũng biền biệt xa, chốn yên bình cuối cùng cũng dần xa những đứa con mang tuổi thơ gieo về vùng khốn khó nơi tuổi thơ bắt đầu.
N.T.L