Mùa xuân về, cao nguyên xanh
Khe Sanh, đêm hội quán
Tiếng nhạc, bập bùng trong sương
Vấn vương lòng lữ khách
Giữa núi rừng, cứ vàng xanh tím đỏ
Như đô thành, như chốn phồn hoa…
Lòng em vui, hóa thành câu hát
Còn tôi buồn, ngồi nhẩm đếm sao
Bỗng nhiên
Em bên tôi, một vì sao vẫy gọi (*)
Một tình yêu, chớm hé sao mai.
Mùa xuân về, cao nguyên xanh
Khe Sanh, đêm hội quán
Tiếng nhạc tình tang,
Tình tang...
Dẫu không mang, sao còn nặng nợ
Để ngày về,
Vương vấn, hơi ấm một bàn tay
Tình yêu, chớm hé chốn này...
Khe Sanh,
Khe Sanh đêm hội quán
Mùa xuân vẫy gọi rồi
Khe Sanh ơi, Khe Sanh
Thị trấn mù sương
Thiên đường -“Đà Lạt miền Trung”…!
N.V.T
____________
(*) Nhân vật trữ tình trong bài thơ có tên: Sao Mai




