Sau chiến tranh, anh gặp lại quê nhà
Niềm vui trào ánh mắt
Mảnh tro than trộn vùi nắng rát
Chân nạng gỗ ấn sâu mặt cát
Anh đi bằng suy ngẫm phía khơi xa…
Dấu chân bạn bè phác thảo hình khát vọng
Con thuyền số phận không chịu nằm yên
Người cựu chiến binh lặng tìm mạch biển
Đồng đội về bàn luận dưới mái tranh thưa,
Điều cần nhất cho đời mình và đắp vun xứ sở?
Dọn sạch đêm mới đến được bình minh
Tựa vào quê hương đi qua bão tố thời bình.
Con sóng nào của đại dương cũng vỗ
Đoàn thuyền rời bến, tiếng máy nổ vọng trầm
Cơn lốc biển xám bầm, gầm gừ, chớp lóe
Cá mùa Nam vẫn phơi kín nắng vàng
Nhà xứ cát lên tầng đón gió
Ánh sáng tin yêu, xanh tán lá cây đời
Tỏa bóng che từng chùm quả liền gốc, ngoài khơi
Hải cảng mở tầm nhìn biển cả
Khắc ghi lời Bác: “Tàn mà không phế”
Người thương binh khát những con tàu…
Tôi và…
(Lời người cựu nữ dân quân thời chiến)
Thời đạn bom, tôi và anh yêu nhau
không vội vàng nhưng tự mình chớp lấy
Một chút chạm tay khi xuống đồng gặt hái
một nụ hôn pháo thủ chưa kịp mê say
một niềm nhớ căng đầy
một lo chong mắt
người đi chiến trường…
“Anh và em cùng bay qua cầu Hiền Lương
ngày nước nhà thống nhất”.
Tình yêu trao nhau trắng trong, dại khờ như đất
đường ngắm tinh khôi
xuyên qua dày đặc khói bom
nã vào đầu giặc
lũ phản lực siêu nhanh cháy gục
trận địa pháo phòng không nắng đỏ bầm
khóc đồng đội ráo hoảnh hoàng hôn…
Thời chiến tranh chúng tôi yêu nhau
một nửa đời tôi không trở lại
tôi và bạn bè cùng cảnh ngộ ở vậy đến bây giờ…
H.Q.P




