Hiếu Giang xanh, xuôi dòng Cửa Việt
Bàn tay xòe, ngấn nước tuôn trôi
Hiếu – trung hai chữ đắp bồi
Tình sâu thẳm, dòng sông quê diệu vợi
Sông cứ chảy, một đời sông vươn tới
Thơ bồng bềnh, điệp khúc những lời ru:
Nợ nước, tình nhà… ờ … chu tất
Phận gái, trách chi thời ly loạn
Nghe Cửa Việt*,
Thuở nào tiễn người đi mở cõi
Công chúa Huyền Trân, tên người sáng chói
Hậu thế muôn đời – ơn ghi
Hiếu Giang nước vẫn xanh rì
Và trong hơn nước mắt
Khóc những ngày biệt ly
Khóc những ngày giông bão
Của một thời lao đao đánh giặc
Nước cứ trôi, thời gian như dòng chảy
Giang sơn liền một dãy, ngoài - trong
Cuộc chiến đi qua
Sông lại hát tình ca
Ôi dòng sông, chở nặng phù sa
Mà làm nên những cánh đồng, bờ bãi
Tắm mát bao cuộc đời, dầu dãi nắng mưa
Hiếu Giang xanh, xanh tựa màu trời
Cửa Việt trung trinh, nghĩa tình vời vợi
Hồn thiêng đất nước, âm ba muôn đời…!
N.V.T
_________________
* Tháng 6 năm Bính ngọ (1306) Vua Trần Anh Tông (Theo di huấn của vua cha) chính thức gả em gái: Huyền Trân công chúa cho vua Chăm: Chế Mân, để đổi lấy 2 châu Ô - Lý (Địa giới hành chính từ sông Hiếu – Cửa Việt, Quảng Trị tới Quảng Nam ngày nay). Từ Thăng Long đoàn thuyền đưa dâu đi bằng đường biển tới địa giới hành chính đầu tiên của 2 châu Ô – Lý , Sông Hiếu - Cửa Việt thì đoàn thuyền dừng lại ngắm mảnh đất quê hương lần cuối rồi tiến thẳng tới cửa Ô Long của người Chăm, nay gọi là cửa Tư Hiền, từ đó lên bộ đưa dâu về nước Chăm.




