Hồn quê
Nhiều khi tếu táo cũng đùa
Cũng dằn dỗi, cũng chát chua đủ lời
Người nghe tưởng bạc như vôi
Tưởng ném tất cả quê trôi xuống ghềnh!
Tưởng như một mảnh chẳng lành
Chặt băm vụn vỡ cả cành lẫn cây!
Đùa là đùa vậy cho hay
Quê hương muôn thuở nghìn ngày vẫn quê!
Máu đầy răng rứa mô tê
Ca dao tục ngữ không chê tiếng làng.
Dây thừng buộc dọc chằng ngang
Bỏ ra là cả ngai vàng lung lay.
Chỉ cần chọc một lời cay
Là nghe cả mặt đất này trống rung
Cả rừng cây đổ như không
Mặt núi cũng lệch, mặt sông cũng chiềng!
Có khi cọng rạ thì khiêng
Có khi núi cũng lật nghiêng cho nhào.
Tha hồ tục tĩu mày tao
Muôn năm xin chớ đụng vào hồn quê.
Tách trà đêm cuối năm
Tách trà hãm suốt một năm
Rót ra quánh đặc cắm tăm phận người
Mấy trăm ngày đặt vào môi
Hương thơm miệng chén, bã nhồi trong chuyên
Thăng trầm vận đỏ vận đen
Đặt xuống nhật thực, nâng lên cầu vồng
Dại khờ lửa táp vào trong
Khôn ngoan hắt cả ra hong mặt đường
Nụ cười mở đãi mười phương
Gập ghềnh sấp ngửa tai ương gom về
Mồ hôi tưới đẫm u mê
Cỏ may thì lạy, bồ đề thì qua
Đục trong được mất chắt ra
Trộn mưa trộn nắng làm trà nhâm nhi
Khi không còn vị hương gì
Hiện lên cái bã nguyên xi phận người.
N.M.K




