(Tặng vợ những người lính nhà giàn
đã hi sinh trên thềm lục địa)
Chưa bao giờ em kể ai nghe
Về những đêm ngỡ mình hóa sóng
Quyện chặt vào mơ hồ tiếng vọng
Tìm anh
Anh đây rồi
Dưới ngần ngật biển xanh
Đôi mắt bao dung
Nụ cười ấm sáng
Bộ quân phục hải quân tỏa rạng
Giữa trùng trùng san hô
Anh ôm em vào lòng
Như những ngày xưa
Ánh mắt bờ môi nói lời của lửa
Biển cuốn khúc phiêu linh cuồng nhiệt
Trăng đầm đìa chiêm bao
Như chưa từng có trận bão khốc liệt năm nào
Nuốt gọn nhà giàn vào lòng đại dương sâu thẳm
“Vĩnh biệt đất liền chúng tôi đi nhé
Vĩnh biệt em và con nữa, con yêu…”
Em lại vui và tin chắc một điều
Anh sẽ trở về như lời đã hứa
Giữa đắm say tiếng thì thầm nho nhỏ
“Hãy chờ anh, anh sẽ trở về”
Chưa bao giờ em kể ai nghe
Về những đêm
Hóa sóng.
T.M.H




