Những bông hồng thắm tươi trên đất quê tôi
Đẹp như thời con gái của mẹ
Mẹ đã biết trồng hoa từ tấm bé
Nhưng mẹ cả đời chưa được ai tặng cho một bông
Nuôi con, thờ chồng
Mẹ như bông hoa hồng lặng lẽ tỏa hương
Lặng lẽ trong căn buồng chất đầy hoa để chở đi nơi khác
Hoa cứ nở quanh năm
Tươi thắm bên khô gầy dáng mẹ
Cả đời bị gai đâm vào tay
Gai đâm cho đến ngày
Mẹ tan vào trong đất…
Mẹ như bông hoa hồng bị gió mưa vùi dập
Chẳng biết ở Trường Sơn cha có biết điều này?
Giờ thì ở quê ta mỗi ngày thêm đổi khác
Người trồng hoa đã có nhà lầu
Từ vết gai đâm làm mẹ đau
Đã mọc lên những đóa hoa hồng như nước mắt của mẹ
Nhỏ xuống đất đồng
Người quê mình
Đã biết dành những bông hoa đẹp nhất
Dâng lên bàn thờ tổ tiên trong những ngày giỗ, tết
Khi có thể đem bán những bông hoa xây cho mẹ một ngôi nhà
Thì mẹ cũng chỉ còn nắm đất
Con biết làm gì ngoài việc thắp một nén hương
Và đặt một bó hoa lên mộ mẹ trong gió chiều hiu hắt
Từ đồng đất quê nhà những bông hồng tỏa khắp
Có ai biết mẹ một đời cúi mặt
Đôi chân như cắm chặt xuống đồng
Đã làm ra triệu triệu đóa hồng
Nhưng mẹ cả đời chưa được ai tặng cho một bông?
N.H.H




