Xa mấy hôm lại nhớ về Hồ Xá
Tự hỏi lòng mình chẳng hiểu vì sao
Con đường nhỏ lối về khu vườn nhỏ
Có gì đâu mà cứ nhớ cồn cào?
Em thầm lặng với chiếc xe đã cũ
Lối đến trường vi vút gió heo may
Ở nơi xa anh đoán chắc chiều nay
Trời trở lạnh vết thương giờ lại nhức
Xa mấy hôm lại nhớ về Hồ Xá
Nhớ câu ca ngỡ tưởng lãng quên rồi
Truông Nhà Hồ - thành cổ tích xa xôi*
Em đã đến để ta thành chồng – vợ
Hồ Xá mình chưa nhiều màu áo thợ
Bác nông dân vẫn vác cuốc ra đồng
Những vườn tiêu xen giữa phố cao tầng
Nét riêng ấy chẳng nơi nào có được
Xa mấy hôm mà đêm nằm thổn thức
Những tên làng, tên phố quá thân thương
Những Lèo heo, Giếng mội, Bàu đưng
Những Vĩnh Quang, Hải Tình, Hải Phúc…
Xa mấy hôm mà trái tim thúc giục
Như tuổi yêu đã trót hẹn hò
Và tôi tin Hồ Xá cũng đang chờ
Trong sâu lắng niềm thương và nỗi nhớ!
N.H.T
____________
* Câu ca dao cũ: “Thương anh em cũng muốn vô
Sợ Truông Nhà Hồ, sợ phá Tam Giang”




