Căn nhà xưa em đã có người đàn ông khác
Anh là hạt mưa rơi lặng lẽ hiên ngoài
Dù chỉ trong tấc gang mà không sao đến được
Đêm lặng im trong buốt lạnh khí trời
Anh là hổ dữ dằn chợt mềm lòng nước mắt
Nhìn giang sơn mình tay trắng kể từ đây
Nghe muôn ngàn mũi kim đâm vào da thịt
Có đau đời mới thấu nỗi bèo mây
Câu hát à ơi nỗi niềm duyên phận
Ai thả trôi mình vào số kiếp đa đoan
Thuyền anh lênh đênh mù sương khuất bến
Cầu mong em hạnh phúc nắng xuân tràn
Mai rồi thời gian vùi chôn tất cả
Trần gian không còn anh, mọi chuyện cũng qua thôi
Đâu đó vọng âm lời tình ca ai hát
Nào biết ai người nhỏ lệ lứa lứa đôi
Anh là hạt mưa đêm nay lặng lẽ
Trước cửa nhà xưa em đã có chồng rồi
Qua bóng tối mênh mông, có tiếng gì mắc kẹt
Như khúc tình nuốt nghẹn giữa bờ môi.
L.T.V




