Hành trình này hạnh phúc này
chúng mình không vay mượn bao giờ
Đakrông nắng đong nắng
24 giờ oằn cát bụi
chỉ biết nhìn nhau cười trước bữa cơm đỏ nhàu
tiếng máy khoan say lòng núi
cái ô xiêu vẹo vừa đủ đẩy lọn nắng ra ngoài
mắt chát chao điều khác lạ
anh tin nơi nứt gãy là nơi hạnh phúc ùa về
con đường xoải tay vuốt ngực nén cơn ho rời rã
đeo cơn sốt chật 40 độ lên vai
anh gom khô hạn phía mình
choàng yêu thương bất tận phía em
trên đỉnh ngọ
bóng anh ôm bóng anh
gió khom lưng cõng cơn nóng tháng bảy vượt dốc
nắng vắt chéo chân kê mặt thỏa hiệp
em sẽ nắm chặt tay anh bước qua hơi thở hẹp ngày chật
chẳng cần điểm trang hay phiếm dụ giấc mơ
vì hành trình này hạnh phúc này chúng mình không vay mượn bao giờ
Người đàn bà ăn bóng tối
ngọn đèn lả lơi treo lên mành đêm những sợi tóc đỏ
con đường nhả từng đốm tình không tên không tuổi
bàn tay chèo kéo bàn tay
nụ hôn ngã giá lướt qua tựa làn gió ngả ngớn kiếm tìm kỹ xảo mật ngọt
lối về chẳng thể ngắn hơn chẳng thể dài ra
đồng hồ đã thừa một số lẻ
những đôi mắt ăn bóng tối cứ thế vét hết mọi thứ kể cả cái bóng của chính mình và hột khuy nhàu mùi mắc cạn
ủ trong túi mong manh một đầm tê tái câm nín
thi sĩ bay theo người đàn bà bán đêm bằng tiếng cười rũ rượi
tưới mười ngón tay xuống các kí tự ngược làn
rẽ trái rẽ trái rẽ trái đi em
giấc mơ hạnh phúc không khép chặt bao giờ
cuối góc phố có bảng thông báo nhờ nhờ: mạch máu bên phải biến dạng cần được sửa chữa
em đừng ngại
sự thật và tự do của lề trái chẳng cắm trên trơn tru miệng lưỡi như lề phải đâu em
H.T.A




