Hai tiếng Nhân dân có tự bao giờ
Bác quen gọi đồng bào thân thiết
sống giữa lòng dân ta phải biết
dân cần gì, dân nói gì không
Suốt mấy nghìn năm giặc giã cha ông
máu xương đổ đã thành sông, thành núi
sức lật thuyền - Nhân dân là gốc cội
là căn hầm bí mật chở che ta
Với Nhân dân từ em bé, cụ già
Bác luôn nhớ mỗi Xuân về, Tết đến
như chiếc lá dẫu xuôi về với biển
vẫn không quên gốc cội trên non
Sống vì dân không phải để dân ơn
không chỉ nói, cái dân cần phải biết
nếu để mất lòng tin là mất hết
khắc cốt ghi xương hai chữ đồng bào
Với Nhân dân ta phải biết cúi chào
ngay cả lúc có điều gì chưa phải
chưa bao giờ Bác nhận mình vĩ đại
vĩ đại là nhân dân lam lũ nghìn đời
Với Nhân dân - Ta phải học ở Người
Người ở giữa Nhân dân, là Nhân dân - Đất nước
đêm trăn trở bao điều chưa làm được
tự nhắc mình phải nhớ sáng ngày mai
Trước mùa màng ta phải biết công ai
ăn trái quả đừng quên Người gieo hạt
nghĩ về Nhân dân - Lòng ta luôn có Bác
nghĩ về Người- ấm áp mãi tình dân.
N.H.H




