Ngẫm từ dạo ấy người đi
Bóng sông, bóng núi lâm li sương nhòa
Người như ngọn gió bay qua
Mà hương sắc lặn vào ta một đời
Bàn tay còn ấm hơi người
Nụ hôn còn thắm trên môi ấm nồng
Trao nhau một chút hư không
Gửi nhau một hạt bụi hồng làm tin
Người đi lội ngược cuộc tình
Người về ôm kiếp phù sinh héo tàn
Nghe chiều rụng bóng thời gian
Nghe không gian cháy trắng ngàn hoa lau
Ngẩn ngơ trong ngọn gió sầu
Với tay hái ánh trăng đau tặng người.
C.H




