“Trăm năm đành lỗi hẹn hò
Cây đa bến cũ con đò khác đưa…”
(Ca dao)
Ô Lâu ngày ra đi
Nước sông trong như nước mắt
Thời gian mòn lướt đôi tà áo
Em uyên nguyên trong biếc vô ngần
Mắt lá răm đâm đau chiều Phước Tích
Mưa về vỗ giấc trăm năm
Trách chi hoa sầu đông vẫn nở
Nước chảy lừng khừng ngày ta biệt xứ
Đau đáu nỗi niềm mỗi lúc đi xa
Nhớ lắm những chiều Kế Môn, Đại Lược…
Nhớ người đẹp Hội Kì, Câu Nhi đất học
Nhớ mắt mẹ mờ buổi khó giêng hai
Nhớ dáng cha lưng trần da cháy
Suốt một đời đầy nặng lo âu…
Mười năm xa ngái “sông tình sử”
Mười năm quay quắt nhủ lòng quên
Quên người, ừ nhỉ… quên sao được
Bởi tình quá đậm, xiết sao đành…
Ô Lâu ơi, ngày trở lại
Bến Cộ gió đầy xào xạc trăng
Gởi theo con nước ngàn năm chảy
Chở những cuộc tình riêng đau…
N.H.M.Q




