(Thân tặng các “bạn vong niên” góc quán Hoàng Cung)
Cây tre trăm đốt ngày xửa ngày xưa trong lời của nội
Sáng hôm nay dựng ở sân đình
Chùm chuông đất treo trên chóp lá
Nội nói cây Nêu đình cao nhất làng ta.
Mái ngói rêu phong bên gốc Ông Dương, Ông Đa
Lớp hậu sinh chấp tay nhìn trấp sắc thần khấn lạy
Đi nơi đâu, con cháu ai chắc gì Thành hoàng nhớ hết?
Chung một núm ruột Âu Cơ về đây khấn lạy Tiền hiền.
Con cháu mấy đời còn sót lại chút gì câu chuyện Tổ tiên
Đứng trước mái đình hôm nay nhớ ông bà xưa cày sâu cuốc bẫm
Hạt gạo hôm nay từ hạt mầm Chử Đồng Tử phơi lưng trên đồng mồ hôi lấm tấm
Qua những đợt gió sương còn thơm ngát hơi người.
Tết về người dắt cháu người dắt con
Đến mái đình trăm năm dạy đây là gốc cha ông mình người đất Việt
Mấy trăm năm sau cháu con còn biết
Mỗi khi cơn bấc hiu hiu chợt nhớ quá góc sân đình.
Đâu ở xa xôi mà ở ngay trong trái tim mình
Ai cũng có mái đình, cây đa làm nên bản quán
Nhắc nhớ ta sau những ngày đua chen với năm với tháng
Dành một phút giây lắng mình nghe tiếng vọng trăm năm.
L.Q.T




