May, ta còn một góc chiều
để ngồi lắng lại những điều đục trong
cuộc đời chẳng mấy thong dong
khi trăng sao dọi, lúc rong rêu nhiều
ai hờn ghét, ai thương yêu
sum suê đôi vụ, hoang tiêu mấy mùa?
Trời cho như thế, cũng vừa
nhục vinh nếm trải, được thua qua rồi
nay còn em với ta thôi
giàu nghèo chi cũng có đôi bạn bầu
góc chiều chăm chút cho nhau
kẻo đêm đầy gió, kẻo đầu sương bay.
Hạnh phúc còn được trông cây
heo may lá rụng xuống tay đồi mồi
tóc xanh đứng ngắm chân trời
hoa râm ngồi nhặt hoa rơi bên đường
kia kìa, cái ả gió suông
hoàng hôn chưa tới đã buông mõ chùa!
Yếm thắm gió lùa
Cái đêm yếm thắm gió lùa
em về đốt mảnh sân chùa thành tơ
trăng treo giữa chốn ơ hờ
trái rằm nửa chín, nửa chờ trôi sông.
Thị Mầu, Thị Kính còn không?
oa oa tiếng trẻ tựa lòng héo vơi
chẳng mong cũng hết kiếp người
họa may còn lại mấy lời i a!
Phật, nam mô a di đà…
giải oan một nẻo, nẻo là lửa reo
ai tu? ai cứ bồng đèo?
chữ tình mới phải đuổi theo tận cùng!
Thế gian, thế sự muôn trùng
ta về thế chỗ lùng bùng điền nông
câu thơ đề vạt yếm hồng
Thị Mầu không phải ghẹo chòng tiểu xinh.
Mười lăm vằng vặc câu kinh
mười tư còn kẻ thất tình ngả nghiêng
trăng treo mười sáu oản thiêng
tôi xin chút lộc cửa Thiền đón em…
N.H.Q