Giao thời
Vàng thu
rụi nắng vào đông
Đò qua vắng khách
dòng sông chạnh buồn
Gió xô chiều
rách hoàng hôn
Mình nghèo
biết lấy gì chôn lời thề
Trách ai lạc nẻo đi về
Bỏ ngơ ngác mảnh trăng quê lỡ thì
Thương nhiều nhớ lắm mà chi
Lời thênh thang đã chắc gì vì nhau
Mong là sang đến mai sau
Hết xa xót những cơn đau luân hồi
Ngẩn ngơ đợi phút giao thời
May còn lại nửa nụ cười trao em.
Lượn bay
Diều kia ai thả lên trời
Để tai hạ giới rợp lời nguy nga?
Ai hồng, ai đỏ câu ca
Để ai lụt ngập bao la nỗi niềm?
Hong hóng ngày
giấc thần tiên
Đêm
tình khô khát dọc triền riêng tư
Lộn vòng tiếng sáo thực hư
Say đời vi vút cõi mù nhân gian
Dây diều đứt, giấc mơ tan
Lời nguy nga rụng, hoang tàn cuộc chơi
Còn ai thả mộng lên trời?
C.N




