Chị lại gánh tuổi mình vượt qua mùa gió
Gánh mười tám đôi mươi từ hố bom hố đạn chạy về
Giấc mơ vỡ vòm trời con gái
Khuôn mặt rạ rơm nứt nẻ đợi mùa
Lồng ngực rạch lên những tia chớp.
Không hoà giải được những lần thịt da nổi loạn
Tiếng chim bắt cô trói cột níu hai đầu võng
Chợt nhận ra mình đang giữ tấm gương của dòng họ
phía sau chiếc cúc
Chợt nhận ra mình đang giữ niềm kiêu hãnh
sau quả khế quả mơ
Chợt nhận ra mình đang giữ lời thề sau cơn thèm
tã lót phơi bên hàng xóm
Gió thổi nghiêng ngọn đèn!
Tròng trành lời ru, tròng trành chiếc gối
Neo mình vào mắt bão
Đoạn bấc cuối cùng
Cháy dưới bầu trời tái sinh trong mắt bầy nòng nọc…
Nỗi quê
Mang cả làng quê trong da thịt
Nhiều lúc vẫn bơ vơ như một cánh bèo
Như con chim không cành cây đậu
Như con thuyền không bến buông neo!
Mang cả làng quê trong da thịt
Trăm giấc mơ vẫn hiển hiện dân làng
Già trẻ gái trai quây quần đủ mặt
Người chết rồi vẫn cười nói oang oang.
Mang cả làng quê trong da thịt
Nhiều lúc vẫn bùi ngùi thèm một bàn tay
Thèm tiếng gọi ấm mùi rơm mùi rạ
Cua cáy tương cà… hoá một phía bão lay!
Đi mót lại cái ngày xưa rơi vãi
Nhoi nhói đau hai chữ cội nguồn
Nửa như thể tìm về gốc rễ
Nửa như phường bịp bợp, lái buôn!
Với con chữ một mình nơi góc khuất
Cỏ cây làng có hiểu được lòng ta
Đời của sông phải tìm đường ra bể
Tận ngọn nguồn, xin làng nhận phù sa.
N.M.K