Gùi trăng xuống núi đêm mơ
Năm ngón lượn phím T’rưng rạo rực
Cả đại ngàn mở tung áo ngực
Những bước chân rầm rập Trường Sơn
Tiếng con nai gọi bạn mùa trăng
Tiếng hạt bắp trên nương ngậm sương tách lá
Tiếng cơn mưa đầu mùa hối hả
Thức dậy cả rừng măng.
Con suối nhớ ai mà nước chảy bâng khuâng
Tiếng khèn lá đêm Sim mời gọi...
Rượu cần bừng đêm hội
Vầng trăng đậu vành môi
Tiếng đàn T’rưng trôi
Bồng bềnh dáng em – dáng núi
Đêm sâu thẳm dấu lòng mình bối rối
Tôi gọi thầm tên em.
Vợ vắng nhà
Em đi rồi nhà cửa bỗng buồn tênh
Con cún biếng ăn, gà thưa nhảy ổ
Nhạt tiếng chim kêu ngoài khung cửa sổ
Trăng rót buồn vào nỗi nhớ mông mênh.
Ly cà phê độc thoại với mình anh
Bữa cơm loay hoay ngồi bên nào cũng trống
Vẫn chiếc giường xưa giờ sao quá rộng
Đêm giật mình ôm vào phía không em.
Em đi rồi, anh làm việc nhiều thêm
Cái chữ học giờ càng thấy thấm
Đi chợ, nấu ăn, rau dưa, muối mắm
Cầm sách trên tay mà nấu chẳng ngon.
Anh vẫn biết rằng vì cháu vì con
Mình hy sinh chẳng có gì ái ngại
Phố vẫn vui mà lòng anh trống trải
Chẳng dễ tháng ngày anh sống xa em.
Đ.T.T




