1
Em sinh ra vừa đúng lúc nước vỡ
mẹ chỉ kịp ôm em chạy về phía triền đê
ngôi nhà tranh rách nát
chú gà trống vươn mình trên chòi rơm
dòng nước chảy xiết
tất cả về biển
như một chuyến du hành không tên
2
Tháng bảy, gió lào thổi sần sật
mẹ bảo: năm nay bão về sớm
em đi ngược gió tìm cha
ngôi nhà mình bốc cháy
tấm ảnh ba người sém trắng khuôn mặt
3
Ngày cha trở về
triền đê ngày trước
từng dòng người nắm tay nhau khơi dòng nước
ruộng vui như mở hội
gió lào rát mặt người về
cha đứng lặng
nhìn những đụn cát di chuyển
cây dương già vi vu điệu gió nam
trong vực gió quắt quay
4
Em vẽ lên cát tình tự trái tim
em hát những bài hát không lời trong đêm
nghe tim mình than thở
Em mang trong mình mảnh vỡ đi tìm anh
ngọn gió hồn nhiên trêu đùa đôi má
lời hứa mùa thu ra đi vội vã
có không anh? Phố đông! Bơ vơ một mình em
bẽn lẽn đôi chân
ngại ngùng thương hại
em quay về mùa đông không khép cửa
nhặt gió đông chữa lành vết chân chim
em tự ru mình
bằng những lời có cánh
nhưng đâu dễ
một đời
…….
một đời anh ơi!
5
Em khóc.
một chiều đông lau trắng
bên hàng bia đá Trường Sơn
người lính già, bờ vai gầy run run
ôm từng ngôi mộ
là ôm đồng đội mình
6
Tháng tư mưa bụi vẫn bay
lớp lớp người tìm gặp đồng đội đã mất
bốn mươi năm nửa đời người có thể
tại bến sông, một thời sinh tử
dòng sông hoa chảy tràn trên khuôn mặt người đã khuất
từng ngọn nến cháy lên trong nước
từng giọt nước mắt
từng giọt… nhỏ xuống Thạch Hãn
hòa cùng nhau…
gặp nhau…
đồng đội…
ấm áp đoàn viên.
7
Em đã thấy phố trải rộng trên những con đường
trên khuôn mặt người bừng sáng
người đi qua người hối hả
vô tư đánh rơi tiếng cười
Em đã thấy đường cao tốc dọc lên Lao Bảo
cả cây cầu bắc nhịp với đảo hoa
con cua đá bò vào thành phố
giương đôi càng cắp giọt pháo hoa rơi
L.N.T