Mỗi năm lúc tháng bảy về
Đôi bờ Thạch Hãn bốn bề khói hương
Sông yêu thương, nước yêu thương
Đáy sông loang nước khỏa lường nỗi đau…
Khúc nào nông, khúc nào sâu
Nghìn đôi mắt đỏ tắm màu sông xanh
Đồng đội ơi! Hỡi các ánh
Chúng tôi đây – bạn cũ Thành Cổ xưa
Từ ngày ấy đến bây giờ
Bóng hình anh vẫn xa mờ đáy sông
Nhớ thương buốt ruột cháy lòng
Bao kỷ niệm mãi lẫn trong nỗi niềm
Sông ơi hãy cứ vui lên
Bạn tôi dưới đó – Mong nền vinh quang
ơi dòng Thạch Hãn mênh mang
Nước sông thơm mãi bởi ngàn sắc hoa
Dòng sông hoa lệ hiền hòa
Bảo tàng vô giá đất ta anh hùng.
N.Đ.L �R�0���m! Giặc xâm lược nước mình
Vào ngay việc cổ thành, xây lũy
Rắt kỷ cương – đoàn kết quân dân
Nhất tề sẵn sàng chiến đấu…
Vững thêm cơ số ngự thành
Ba lần dâng sớ viện binh
Ĩm lời! Tự Đức làm thinh
Dẫu vậy! Hoàng Diệu càng cương mình chuẩn chiến
Cùng các quan cắt máu uống thề(5)
Tử thủ Hà thành đến cuối…
Giắc áp sẵn ngoài thành
Cùng bốn con tàu chiến
Pháo trợ bốn trăm binh
Liền đưa tối hậu thư
Với ba điều yêu sách…(6)
Địch tấn công – Hoàng Diệu thủ thành
Dưới mưa đạn không hề nao núng
Vấp phải quân dân quyết chiến
Tổn thất nhiều, giặc phải lui binh…
Công thành đợt hai
Kho thuốc nổ bùng
Binh sĩ lao lung
Các quan tan loạn!
Bát máu uống thề! Giờ như nước lả
Bạc lòng người, bạc cả trời xanh!
Cắn ngón tay viết lời di biểu
Hoàng Diệu ơi! Xót dạ Hà thành…
Một triều đình rệu rã
Một thực dân hung đanh
Một lớp quan tham sanh
Môt cô thần quết tử…!
Hởi gian san! Thành quách bị sử
Một thân trung khôn giữ sơn hà
Tuẫn! Về thơm đất, sôi chính khí
Mãi ngàn sau hoa nở ngát lừng.