Như chiếc lá độc hành đêm về sáng
Theo dấu sao tìm về phía không ngày
Con đường nhỏ lớn dần theo bóng tối
Mà sao trời khép mắt lá khơi vơi,
Tôi thị hiện giữa vì sao muôn mảnh
Nghe vô tư vỡ bóng đến vô cùng
Lòng vẫn thấy trái tim mình lỗi hẹn
Bến trần gian hoa lá cỏ bâng khuâng.
Tôi tan loãng giữa đôi bờ vô hạn
Lá của ngày là hơi thở của đêm
Vầng mây tím trôi trên dòng sông trắng
Trên đôi vai những mơ ước êm đềm.
Những dự cảm được mất và hi vọng
Trong hành trang của chiếc vé độc hành
Là bến đỗ tận cùng đêm thánh thiện
Cúi mặt nhìn một chiếc bóng nguyên trinh.
Những lỗi lầm… đi hoang
Những lỗi lầm như chiếc áo tơi
Đi dọc mùa đông lạnh giá
Trên con đường mưa trượt ngã
Câu kinh muộn màng nhóm lửa đêm đông
Những lỗi lầm như gã hành khất
Biết lạ quen trước những điều vô cảm
Như con ngựa gầy đi qua đỉnh dốc
Giữa ngày nắng quái bao dung
Những lỗi lầm đi trên những con đường
Đường thì xa mà bầu trời quá rộng
Trái tim lớn tuần hoàn trong ngực rỗng
Bùa yêu xa dấu mặt trời
Những lỗi lầm như nét son trên môi
Điều chân thật ngang qua lời nói dối
Nghe nỗi đau lặng thầm trong bóng tối
Những lỗi lầm đi hoang… H.T.L