Có những xa xôi thành gần gụi
Có những chuyến đi dài hơn cuộc đời
Con đã sống qua năm tháng dại khờ
Những nông nổi làm con hối tiếc
Tuổi hai mươi chưa đủ để làm gì
nếu một ngày con không biết
Rất nhiều tuổi hai mươi đã sống như thế nào
Cha bảo ngày Nội đi trung du vàng rực nắng
Bao khát khao cháy bỏng cũng theo cùng
Nơi Nội đến không phải là cổ tích
Mùa hè 1972 rưng rức miền Trung
Gọi con về phía gió nung
Cát bạc đời cùng sóng
Có câu hát rơi vào im lặng
“Hỡi người con gái nắng non còn thêm bão giông”.
Trên con đường Trường Sơn huyền thoại
Chuyến xe đưa con tìm về nguồn cội
Có linh hồn giật mình thức giấc
Gọi đồng đội trong tiếng gió hoài nghi
Không chỉ là chấm đen trên bản đồ địa lý
Con đặt chân lên Quảng Trị yêu thương
Có những xa xôi thành gần gụi
Có những chuyến đi dài hơn cuộc đời
Đây mảnh đất đạn bom cày xới
Bao đau thương bầm dập chưa nguôi
Để Hiền Lương mang nặng nỗi niềmVĩnh Linh đó bao mùa nước mắt
Mãi mãi
Hơn mười ngàn tuổi hai mươi ở lại
Trường Sơn xanh quá
Những giấc mơ
ngủ vùi trong đất
Trước mặt con là lửa
Bỏng rát nắng tháng năm
Trước mặt con là máu
Phượng đỏ đau một thời
Giọt nước mắt chưa chạm lên cỏ
Gió đã kịp hong khô
Những năm tháng Trường Sơn xẻ dọc
Ai khóc
Con đi hết dọc dài cát trắng
Một sớm mai Đông Hà bừng lên
Thành phố trẻ như người thiếu nữ
Khoác xiêm y, xống áo rỡ ràng
N.T.K.N