Địa đạo như bài thơ khoan sâu vào đất
Du khách đi tìm dấu xưa ẩm mốc
Họ quên tác giả bài thơ đang cầm cuốc, cầm cày
vừa mỉm cười với họ đâu đây
Sóng rủ rỉ lời riêng không phải ai cũng hiểu được
Tiếng nấc nghẽn từ lòng Đồi Sáu Mốt (61)
Mảnh ván thuyền người cảm tử quân đi
Cồn Cỏ mờ xa nhắn nhủ điều gì?
Lịch sử chọn đây là nơi đối mặt
Cái ác chọn đây làm nơi hủy diệt
Những trẻ thơ thay sữa – miếng lương khô
Cuối hầm sâu ngọng nghịu tiếng “i…tờ”
Vịnh Mốc –
những năm thập kỷ sáu mươi:
trước mặt là đại dương của cái chết
là hứa hẹn của tương lai
là hạm đội Mỹ như quan tài sắt
là miền Nam thương yêu…
sau lưng là trường thành bằng quyết tâm và xương máu
là những chiến binh tiếp viện
như lớp lớp thủy triều
Ta thắp đuốc xuyên vào lòng đất
Nuôi Sự Sống từ trong Cái Chết
Nén quyết tâm vào trong quyết liệt
Nuôi mặt trời trong mỗi trái tim
Vịnh Mốc
Khúc ruột miền Trung eo thắt – ruột bầu
Chạm vào đâu cũng bầm tím thương đau
Nơi xuất phát những binh đoàn thần thoại
Như bão táp lướt qua dòng Bến Hải
Qua Cồn Tiên, Dốc Miếu, Khe Sanh…
Cơn bão huyết đã đi vào bất tử
Cho muôn sau Tổ quốc yên bình.
Địa đạo như bài thơ khoan sâu vào đất
Du khách đi tìm dấu xưa ẩm mốc
Họ quên tác giả bài thơ đang cầm cuốc, cầm cày
vừa mỉm cười với họ đâu đây
B.Q.T