Đi bộ trên cầu Hiền Lương
Trên cầu Hiền Lương,
tôi đặt từng bước chân…
Âm vang xưa chưa tắt
nhà văn Nguyễn Tuân đếm từng tấm ván ghép mặt cầu
hình tượng chiếc Lẫy đàn của thi nhân châu Âu
tiếng chân dừng lại trước vạch sơn trắng rợn…
Mẹ vá cờ Tổ quốc
nơi căn hầm mẹ sống, khét lẹt mùi bom
nơi vọng về tiếng súng diệt thù bên kia giới tuyến
nơi lửa phòng không thiêu xác giặc siêu thanh
nơi giục giã những quân đoàn về Nam, thần tốc!...
Ngày hội Thống nhất non sông
người về từ các miền gần, xa - bè bạn
đi bộ kín mặt cầu di tích Hiền Lương
dòng sông trong xanh soi bóng thanh bình
nhịp điệu cuộc đời trào dâng, tuôn chảy
Nhìn lên kỳ đài, cờ Tổ quốc tung bay
tôi nhớ lại ngày nước nhà thống nhất
người ôm nhau cười khóc trên mặt cầu Hiền Lương…
Đất tượng đài
Quê hương em, một miền quê hiếm có
Nơi từng thả lên trời làn khói xanh lam
mấy ngàn năm trước
nơi từng đập tan hàng rào điện tử McNamara
thời chiến tranh khốc liệt.
Đất tượng đài mọc lên
tầm cây xanh lạ kỳ sức sống
những ngôi nhà vươn cao tỏa nắng
miền sáng tạo nào cũng rộng mở đường băng
Ngày gặp em ở địa đạo Cửa Tùng
Em về trong tình thương miền Bắc
người con gái lừng danh phá kềm, diệt ác
mà dịu dàng nhỏ nhẹ tiếng quê hương
một chấm thời gian, em trở lại chiến trường
lòng đất cũng bùi ngùi lưu luyến
ánh mắt em không một lời hò hẹn
anh mang theo suốt cuộc chiến tranh.
Gặp lại em! Hiển hiện sắc trời xanh
trong dáng vóc tượng đài chiến thắng
thời đánh giặc em nuôi khát vọng
Tổ quốc tự do thống nhất hòa bình
đất tượng đài quê mẹ có tình em…
H.Q.P




