Đêm Hà Nội
Hà Nội bình tâm sau một ngày cuống quýt
Dưới con đường hoa cả tin
sao tôi lại nhớ ông?
Tôi nghĩ về lưỡi gươm ngời ánh thép
Nghĩ về trang nam tử oai hùng!
Từ mở cõi
núi sông đã mấy lần chia - hợp
Thăng Long vẫn nhớ dáng Người *
Hà Nội lung linh sao điện, sao trời
Mà nhức nhối ngoài khơi còn giặc
Các nhà văn mải mê bàn bạc
Bầu ai cũng lại mất năm năm!
Tôi chợt gọi tên ông
Hương sữa đầy trời
thơm chi sốt ruột
Có ai thao thức bầu DÂN
để biển, đảo an lành?
___________________
* Nguyễn Hoàng, trong ý câu thơ của Huỳnh Văn Nghệ:
“Từ buổi mang gươm đi mở cõi/ Trời
Khúc vọng
(Tặng những người phụ nữ miền biển)
Quặn thắt, đêm
cồn cào mê say
khát thèm
cồn cào hạnh phúc sinh nở
chắt nước mắt, mồ hôi
nuôi lớn những khúc ruột mình
thành con của biển cả.
Mọc rễ vào cát
neo mình vào gió
thành những cánh buồm phía bờ
họ bền lòng như sóng!
Đợi thuyền
phai màu tóc
phai màu mắt
mặn chát hoàng hôn
nhức nhối mùa biển động
rợn những vòng trắng
chưa một lần viết đơn
gửi người, gửi trời, gửi biển
đòi chồng, đòi cha, đòi con!
Sau bão
lại nhặt nhạnh,
lại lưới, thuyền
lại nuôi lớn và tiễn cháu ra khơi!
N.T.P




