Em ngày ấy, chèo thuyền sang bến khác
Anh ngẩn ngơ đứng níu gốc vối già
Đất dưới chân sụt vực sâu không đáy
Gốc vối sần sùi, gốc vối cứ sây hoa.
Đi mải miết năm chỉ về giỗ chạp
Ít thăm nhau ruột thịt cũng thành sơ
Gốc vối ấy, nay đã thành cổ thụ
Nặng lá cành, thấy vối vẫn bơ vơ…
Rồi mùa lá, mùa hoa, mùa chồng vợ…
Anh chai tay sấp ngửa giữa phận đời
Chiều xế bóng, tuổi quên nhiều hơn nhớ
Vẫn thương mình, thương gốc vối ngày xưa
Thì đành vậy, một mình soi bóng nước
Em bến mô, hút cả bóng cả hình?
Anh âm thầm trồng thêm cây vối nhỏ
Cạnh chỗ từng đứng chết lặng ngày xưa…
T.P.T




