CÕI RIÊNG
Này là đớn, này là đau
Này là toan tính bạc màu thời gian
Hỏi trời xin một thở than
Hỏi em, nhận một cánh tàn của hoa.
Này tôi một chút thật thà
Buôn ngơ bán dại chảy qua tay người
Thông minh tôi đứng tôi cười
Xót xa mời dáng. Em vời khói hun.
Buồn tình búng cọng dây thun
Bay đi ba dặm đóng khung chuyện đời
Đên nay thả khói về trời
Mai in một chốn gọi người lên theo.
LỖI LẦM
Mua cho tôi lỗi lầm
Lỗi lầm xinh tươi năm tròn hai mươi tuổi
Lời thề trơn không qua được con đê nông nổi
Cá vượt vũ môn chạm phải thói quên đời
Với nụ cười lang bạt khắp nơi
Chân con gái không đủ lòng vượt núi
mà trái tim rong ruổi
Vạn lý tương tư
khăn áo đi tìm.
Đã biết phận mình còn chút cả tin
Ai biết được tình yêu có một phần lỗi lầm ẩn náu
Quãng bên sông lời ca tình hát dạo
Vớt về nguyên một nỗi đau.
Bây giờ duyên bỏ trầu cau
Ôm trên tay bóng con đò dang dở
thả xuống sông nửa mái chèo hoảng sợ
cát tan trong sóng kinh hoàng
Cầm lỗi lầm dạm mối lang thang
Ai mua cho tôi xin quỳ xanh cỏ
Bằng không gửi nhờ theo gió
nương lên trọ chốn Thiên Đàng.
Đ.H




