ngọn gió xuân rớt vào nhau rét mướt
run run hơi thở sang mùa
con đường nhốt bóng khuya vào tiếng thở dài
ta đâu hết âu lo mùa dịch
đâu dễ vô tâm mà quay mặt…
nhưng những cụm hoa không thể vắng mùa
đời vẫn gọi người đi tới
hương thời gian tiếng vọng
con tàu chiều cuối năm
đã cập bến dưới chân núi
cám ơn biển đã vì ta lặng yên
để những đoàn tàu không lỗi hẹn
gạt bỏ những bất an
những đắng cay bên ngoài cửa sổ
ta nhặt nhạnh tin yêu
gởi vào đôi mắt em đêm cuối năm
lẻ loi như một vầng trăng khuyết
khuyết một nửa nhưng lòng trăng vẫn tỏ
bằng niềm an ủi cầm tay
con ong quấn quýt bên giàn mướp
vương vấn nụ tầm xuân thả xuống những thầm thỉ
hoa bưởi hoa chanh hoa cải vàng của mẹ
trong khu vườn không còn tiếng lá khô
rất nhẹ giữa lòng ai xao động hương xuân
bên ly cà phê đợi chờ như ngày xưa
hãy đốt lên một ngọn lửa ấm
và một chút hương trầm
để nghĩ về ngày sắp tới
những hẹn hò giêng hai.
H.S.B




