TCCV Online
Người chơi đàn bầu ở làng Chùa
Cài khuy
Xõa tóc
Cúi đầu
Ngập tràn trời đất nỗi sầu thế gian
Phận người hay phận cây đàn
Một dây cô độc dậy ngàn tiếng đau
Khúc xưa gãy mấy nhịp cầu
Khúc nay trút tóc trên đầu biệt ly
Ôm đàn gạt lệ người đi
Trăn năm còn lại chút gì cố hương
Mang thân trôi dạt dặm trường
Soi gương thì khóc, đập gương lại cười
Đêm đêm ngồi tựa bóng người
Buồn rung một khúc vọng mười kiếp sau.
Có một người...
Có một người biết vợ tôi
Kể dăm câu chuyện để rồi ...như quên
Nắng chiều bỗng tắt một bên
Và mưa, mưa tím mấy thềm tôi qua
Vợ tôi giờ ở rất xa
Vắng chồng ngủ sớm gối hoa biếng nhìn
Thạch sùng tặc lưỡi rồi im
Vợ tôi giật tỉnh hoảng tìm vòng tay
Có người nói chuyện chiều nay
Rồi đi ra cửa tóc bay vô tình
Cho tôi một thoáng giật mình
Những đêm xa vợ sân đình đầy trăng
Có người về lối mưa giăng
Hàng cây tình tự nói bằng lá rơi
Một thời cỏ đắng và tôi
Như tình nhân đã rối bời chân đê
Có người với một lời thề
Gói trăm nước mắt đi về...ngày xưa.
Bây giờ đang cuối mùa đông
Bây giờ đang cuối mùa đông
Làng bao cô gái lấy chồng đi xa
Chút chiều hoe nắng ngõ nhà
Tôi đi tôi đứng để mà vu vơ
Bây giờ lấm tấm lộc mơ
Lưa thưa lộc khế, lơ thơ lộc đào
Tình tôi có chút lộc nào
Nẩy xanh qua tiếng thét gào bão mưa
Bây giờ cải đã thành dưa
Làng bao cô gái cũng vừa lớn lên
Ra đường gặp tiếng xưng em
Đêm về tôi với ngọn đèn nhìn nhau
Thế rồi ngày tháng qua mau
Lại nghe pháo nổ ở sau ngõ mình
Chồng em có ở xóm đình
Để tôi tránh lối rập rình đón dâu
Bây giờ chưa biếc ngàn dâu
Cho con tằm nhả tơ màu nắng sông
Thế rồi lại đến cuối đông
Làng bao cô gái lấy chồng...còn tôi.
N.Q.T
(Theo Vanvn.net)




