Đợi tháng năm xanh
TCCV Online
Em có nhớ về những cánh khói chiều bay
Hạt lúa tháng năm vàng hoe chưa kịp trổ
Em ! Những kí tự ruộng vườn hẹn mùa sau khai nở
Để cho anh đợi mãi đến bây giờ.
Anh vẫn hay nói về nỗi nhớ tháng năm xanh
Hạt đã trổ bông, hạt còn ngủ yên trong vỏ
Nắng hanh hao, may có cánh diều con thốc gió
Thăm thẳm đêm sâu, rơm rạ quấn nhau cười.
Hạt lúa tháng năm. Em !
Rồi cũng đã trổ đòng đòng
Nhưng vào ngày anh quên bặt
Anh vẫn đợi chờ, lượm hạt nào còn sót lại
Lấy khói đốt đồng, cài lên mái tóc em.
Đợi một ngày hương ấm tràn đêm. Em…
Từ kinh thành đến khẩu thần công
Có chút hương nào khẽ lay động phía xa
Những tán bàng xanh mềm nhũn tự do run trong gió
Những khẩu thần công thuở nào đứng đờ ra trơ trọi
Như nghịch lí đời thường… cứ vậy, vẫn đeo mang !
Ta tìm về, khi tất cả đã tàn hoang
Những khẩu thần công nằm im dưới mái ngói
Những đá gạch, sắt đồng ủ mình trong lớp bụi
Tất cả sẽ phai tàn. Và thời gian sẽ mang đi !
Còn lại gì, khi cung điện buồn dần theo lá rụng
Nắng dệt, mưa cài, quyện vào đêm kinh thành côi cút
Buông lỏng những buổi họp chầu không tấu sớ
Không phi tần, khanh tướng… cũng không vua.
Đền đài, phế tích của ngày xưa
Nào đâu “Thiên mệnh”, “Thiên uy” ? Xa xôi lắm !
Một sắc chỉ truyền quân, súng thần công không bắn tới
Đâu thấy vảy Rồng rơi giữa Long ngai !
Mọi thứ sẽ dần trôi - và gió bụi miền xa sẽ thổi
Hôm nay, một gã thần dân lang thang dưới mái kinh thành.
Sẽ còn gì Tổ Quốc chúng ta
Sẽ còn gì, Tổ Quốc của chúng ta
Nếu một ngày người phương xa giày xéo
Còn gì nữa tiếng ê a thanh bằng thanh trắc
Khi em ta chẳng được học tiếng ông bà ?
Còn lại gì Tổ Quốc của chúng ta
Tóc búi dài không còn nhô cao sau gáy
Áo bà ba chẳng phấp phơ lưng thon con gái
Quê mẹ ơi, có khóc cũng được gì ?
Thế hệ chúng ta đã từng thấy chiến tranh
Qua màn phẳng - ảnh và phim sống động
Nhưng chưa bao giờ nếm được vị mặn
Của mồ hôi quê giành từng tấc đất ngàn đời.
Chúng ta biết rằng súng đạn vô tri thôi
Nhưng nó giết những ước mơ bé nhỏ
Nó dìm em ta vào con đường mù mịt
Nó gầm lên, xé những thớ thịt quê nhà.
Không ! Mày không thể từ quá khứ bước ra
Không thể cướp cái cơi trầu ngàn đời ông bà ta chung nếm
Không thể chạm, dẫu là từng giọt nước
Hỡi những bóng ma nuôi mộng bá quyền !
Không ! Ta không muốn đau nỗi đau mất mát
Không muốn thấy cảnh mẹ già dõi mắt trông con
Không muốn nước mắt, không tiếng bom gầm đạn xé
Đất nước tôi ơi ! Quá đủ những đoạn trường…
Vì hai tiếng “quê hương” mà ta sống
Vì hai chữ “đồng bào” mà ta yêu
Đừng im lặng ! Hãy vùng lên khí phách !
Nhắm thẳng chúng mày
Bắn bốn ngàn năm lịch sử hào hùng tiêu diệt lũ sói lang.
Phải đứng dậy dẫu ta là con trẻ
Ngọn bút nầy cũng sẽ cắm vào mặt chúng bay.
Năng Gù, 9/6/2011