Băng Cốc
Một thành phố ồn ào nhộn nhịp
Cùng hỗn độn ngổn ngang và bề bộn
Lấp lánh ánh sáng lung linh ánh vàng
Chen lẫn màu ảm đạm cùng xám xịt
Sao đá quý mới óng ánh!
Còn mặt đất đầy bụi bẩn?
Kìa mặt trời đang lặn
Trên sông Chao Phraya tuyệt diệu hững hờ trôi
Xanh dịu dàng cùng lá vàng héo úa
Mảnh đất cằn đang bạc màu tổn thương
Cao ốc chọc trời và những tu viện
Cùng luồng giao thông tắc nghẽn khắp nơi
Băng Cốc
Ôi thành phố của đất mẹ thiêng
Đang chuyển động hoà nhịp bề bộn
Cả ngày lẫn đêm không hề đổi thay
Đào Kim Hoa dịch
Xin đừng làm gợn sóng mặt nước
Xin đừng làm gợn sóng mặt nước
Tôi muốn nhìn thấy nước trong suốt tận cùng
Nhìn thấy nước chuyển động thật sâu thẳm
Thật sâu như khối óc kỳ diệu của con người
Thật cao xa cao vút trên trời cao
Hay sâu thẳm hơn đáy mắt tôi
Dõi theo những chiếc lá tre xanh
Lấp lánh dưới ánh mặt trời
Đang rì rào tiếng sáo một ca khúc ngọt ngào
Xin đừng quấy rầy dù một côn trùng nhỏ
Xin đừng làm gợn sóng mặt nước trong
Xin gió đừng thổi nhẹ làm lao xao mặt nước
Hãy cho tôi nuốt lấy bề sâu của nghĩ suy
Phải chăng anh đang làm gợn mặt nước?
Cớ sao anh run rẩy?
Xua tan mặt nước trong
Cuộc sống đang làm mặt nước gợn sóng
Đào Kim Hoa dịch
Núi lạnh
Núi lạnh
Luôn luôn phủ màu trắng
Nhẹ như chiếc nôi đưa
Ôm giữ cái lạnh giá
Một tay giữ mặt trăng
Một tay với vì sao
Vẽ trên nền trời trắng
Che khuất hình dáng ông mặt trời
Biển lạnh
Cũng lấp lánh ánh bạc
Rì rào tiếng ru ngọt ngào của tình yêu
Xua nỗi buồn qua đi
Xin hãy đợi một chút
Mặt trời sắp ló ra những tia nắng
Hãy chịu đựng một chút cái giá rét nữa thôi
Ánh bình minh chẳng bao lâu sẽ tới
Đào Kim Hoa dịch




